Bà đồng nát trả lại vòng quý cho khách: Truyện 'ăn khế trả vàng' thời hiện tại

Cập nhật: 14:49 | 04/01/2018
Bà Nguyễn Thị Hoa (sinh năm 1967, quê Ý Yên, Nam Định) hơn 10 năm bươn chải với nghề thu mua đồng nát không biết bao nhiêu lần ấm ức, buồn tủi vì những dè bửu, câu chửi cay nghiệt của người đời. Song không hiếm lần bà được sẻ chia từ những tấm lòng nhân ái. 

Trước đây do hoàn cảnh gia đình khó khăn, phải nuôi hai con ăn học nên bà Hoa lên Hà Nội làm nghề thu gom đồng nát. Ban đầu bà chỉ đi loanh quanh các khu trọ, sau khi đã quen đường bắt đầu đi xa hơn để thu gom phế liệu. Có những ngày bà đi đến tận gần khuya mới trở về nhưng số tiền kiếm được rất ít ỏi, chỉ khoảng 50.000 đồng. Công mệt nhọc là thế nhưng không ít lần bà Hoa nhận những lời nói cay nghiệt, khinh bỉ của người đời.

Bà Hoa chia sẻ trên Vietnamnet: "Nhiều người thấy tôi quê mùa, nhếch nhác lại dắt bộ chiếc xe đạp đi mua phế liệu thì họ miệt thị. Họ còn gọi tôi trống không là ‘đồng nát ơi’. Thậm chí, có người ném túi phế liệu, giấy vụn vào người làm túi đồ bục nát, bắn tứ tung, khiến bà tủi thân nhưng vẫn phải "ngậm đắng nuốt cay". Thậm chí, có những người nghe tiếng rao mua phế liệu họ vội vàng ôm cả những chai lọ thủy tinh đã vỡ dúi vào tay khiến bà chảy máu, rồi trả lời cho xong “Tiện thì bỏ, không để ý”.

cau chuyen dang sau chiec vong vang ba dong nat tra lai khien chu nhan roi le
Bà Hoa hàng chục năm mưu sinh với nghề đồng nát, có lúc tủi cực vì người đời coi thường, nhưng vẫn gặp được người tử tế khiến bà thấy ấm lòng (ảnh Thanh Hải).

Tuy nhiên, cũng có người tốt bụng, thấy bà mệt, đội mưa gió đi nhặt phế liệu còn rót cho bà cốc nước ấm để bớt lạnh hơn. Vì thế mà bà luôn lấy đó làm động lực tiếp tục mưu sinh với nghề.

Bà Hoa kể, có lần đạp xe đi qua khu tập thể cũ ở quận Thanh Xuân (Hà Nội). Một cụ bà tóc bạc tầm 80 tuổi đã gọi bà lại để bán ít chai lọ đã qua sử dụng. Vài ngày sau, cũng trên con phố ấy, cụ bà trông thấy lại gọi bà vào bán phế liệu, còn mời uống ngụm trà, cụ bảo con cháu ở xa, nhà không có gì đáng giá nên phải nhặt ít chai lọ, đồ cũ bán lấy tiền mua quà bánh cho các cháu. Tấm lòng của bà cụ khiến bà Hoa cảm động. Sau lần đó, bà Hoa đều ghé thăm cụ để gom đồng nát. "Có dạo, cụ bà ốm, con cháu ở xa không kịp về thăm, tôi lập tức mua thuốc và cháo để chăm sóc cụ. Khi cụ khỏi, cụ cảm ơn tôi rối rít. Đến giờ, cụ vẫn coi tôi như con cái trong nhà”, bà Hoa nói.

Một trong những kỷ niệm đi mua đồng nát khiến bà Hoa nhớ nhất đó là được một người chủ công ty bất động sản ở khu vực Hai Bà Trưng, Hà Nội, cho phế liệu. Bà Hoa chia sẻ, cách đây 2 năm vào một buổi trưa hè, bà đạp xe lòng vòng qua các con phố để gom đồng nát. Vừa đi đến căn nhà khang trang ở khu vực Hai Bà Trưng, bà được một người phụ nữ trông rất sang trọng vẫy vào. Người phụ nữ cho biết mình tên Ngoan (52 tuổi) đang là chủ một công ty bất động sản, có ít đồ cũ muốn dọn đi cho gọn nhà nhưng lúc bà Hoa trả tiền người này không nhận.

cau chuyen dang sau chiec vong vang ba dong nat tra lai khien chu nhan roi le
Chiếc xe đạp chính là phương tiện kiếm tiền của bà Hoa, dù cuộc sống vất vả nhưng bà không tham lam (ảnh: Thanh Hải).

Lúc trở về mở bao tải để phân loại phế liệu, bà Hoa phát hiện cạnh túi bóng đựng mấy cuốn sách cũ có một chiếc hộp màu đen. Trong hộp đó chứa một chiếc vòng vàng trông rất sang trọng nhưng nghi ngờ đó là vòng vàng giả. Bà Hoa nói: "Từ nhỏ đến giờ, tôi có được cầm đến vàng bao giờ đâu. Người hàng xóm xem xét một lúc rồi xác định đó chính là vàng thật. Lúc đó tôi thấy mình vừa mừng, vừa sợ. Cầm trong tay chiếc vòng vàng quý giá, tôi trở lại căn biệt thự kia để trả lại cho bà chủ”.

Sau đó, bà Hoa mang chiếc vòng vàng này đến trả lại chủ nhân. Người đàn bà này cầm chiếc vòng vàng rơi nước mắt và kể về món kỷ vật này. Trước đây nhà bà Ngoan nghèo, vợ chồng đã trải qua rất nhiều nghề để kiếm sống, mưu sinh. Bà Ngoan cho biết, đây là món kỷ vật trong khốn khó mà ông nhà đã tích góp được, trên đó có khắc chữ "Tâm" để tặng vợ, với mong muốn bà luôn làm việc bằng tâm sáng sẽ nhận được những điều tốt đẹp. Khi bắt đầu dư dả, họ mở công ty bất động sản, đúng công việc làm ăn thuận lợi thì người chồng không may mắc bệnh hiểm nghèo. Vì vậy mà bà Ngoan nâng niu món quà ấy như báu vật. Tuy nhiên, trong một lần chuyển nhà bà làm thất lạc chiếc vòng nên buồn bã nhiều ngày. Nhận lại được chiếc vòng trong đống phế liệu cũ người đàn bà ấy tỏ ra vô cùng biết ơn bà Hoa. Bà Hoa nhớ lại: “Sau đó, bà Ngoan đề nghi tặng tôi một khoản tiền lớn như để cảm ơn. Tuy nhiên tôi từ chối. Tôi nói với bà, sau này có phế liệu thì tôi xin chứ không nhận tiền".

Mỹ Duyên