Góa phụ gồng mình nuôi hai con nhỏ trên đôi chân 'voi' nặng như búa tạ

Cập nhật: 16:23 | 09/01/2018
Chỉ vì không có tiền mua thuốc chữa bệnh mà đôi chân chị Tỉnh ngày càng sưng to, xù xì, đau nhức khi "trái gió trở trời", khiến mỗi bước trở nên nặng nhọc. Đã vậy lúc sinh con thứ 2 thì chồng mất, nhà nghèo không còn tiền chị đã phải nuốt từng miếng cơm cúng chồng để không chết đói.

Chị Phạm Thị Tỉnh (39 tuổi, thôn Nội Lễ, Tiên Lữ, Hưng Yên) cho biết, chị bị bệnh phù chân voi (bệnh giun chỉ), cứ yếu một chút hay trái gió trở trời, lội nước bẩn, rửa chân nhiều chị lại lên cơn sốt. Mỗi tháng chị lại bị như vậy 5-6 lần, đôi chân tấy đỏ lên như gấc, vài ngày thay da mới như rắn.

Đôi chân chị Tỉnh to gấp 3 lần người thường nên phải mặc chiếc quần rộng thùng thình, trời lạnh đến mấy cũng không thể đi tất. Việc đi lại càng khó khăn do mảng da xù xì, thô cứng, chỗ lại lùng bùng như chứa dịch và da loang lổ. Các ngón chân chen chúc nhau, gồ lên. Mỗi lần rửa chân, chị lấy bàn chải cọ qua loa lòng bàn chân, dội qua loa gáo nước, còn phần cổ chân trở xuống vẫn bám bẩn nhưng không thể rửa vì chỉ cần ngâm nước, kỳ cọ lâu một chút là đôi chân sưng tấy, phát sốt.

Vốn làm nghề nông nhưng đôi chân chị không thể lội bùn, một nách nuôi 2 con nhỏ chị không biết bấu víu vào đâu. May có căn nhà tình thương được chính quyền sửa sang cho nên cũng có nơi ăn chốn nghỉ. Trong nhà chẳng có tài sản gì đáng giá ngoài chiếc tivi nhưng để đấy làm "cảnh", chứ không dám bật vì sợ tốn điện.

goa phu gong minh nuoi hai con nho tren doi chan voi nang nhu bua ta
Chị Tỉnh với đôi chân voi nặng nề, một mình nuôi 2 con gái nhỏ (ảnh: Phan Dương).

Chị Tỉnh phát bệnh chân voi từ thời con gái (năm 18 tuổi) trong một lần tai nạn bị thương ở chân, tưởng không sao vẫn chủ quan phăm phăm lội bùn. Cho đến lúc hai chân từ đầu gối trở xuống dần phình to mới chịu đi khám thì bệnh đã trở nặng. "Hai chân sưng tấy, nóng như bị nung lửa, rồi biến dạng, to ra trông thấy. Gia đình đưa tôi đi bệnh viện huyện nhưng các bác sĩ không xác định được bệnh. Mãi sau này lên Hà Nội, trên đó chẩn đoán tôi bị là bệnh giun chỉ phù voi", chị Tỉnh nói.

Lúc đó, hoàn cảnh gia đình nghèo, bố mẹ đông con nên con không có tiền chữa bệnh, chị Tỉnh chỉ lấy thuốc về uống cầm cự. Đến năm 28 tuổi chị lấy chồng nhưng nhà chồng cũng nghèo, chị chỉ biết trông cậy vào cuốn sổ hộ nghèo để hằng tháng lên huyện xin được mấy viên phong thấp. Vì không có tiền chữa khiến bệnh tình ngày càng trở nặng, đôi chân càng sưng to hơn.

goa phu gong minh nuoi hai con nho tren doi chan voi nang nhu bua ta
Căn bệnh phù chân voi khiến chị Tỉnh không làm được đồng áng, có việc gì ai thuê cũng làm kiếm chút đồng mọn nuôi con, tranh thủ lúc còn đi lại được (ảnh: Phan Dương).

Sống chung với bệnh tật song chị Tỉnh lại lấy phải người chồng rượu chè, lười lao động. Khi chị chuẩn bị sinh con thứ 2, chồng đột ngột qua đời. 12 ngày sau đám tang thì chị sinh, ở cữ phải ăn cơm cúng của chồng để không bị chết đói.

Chồng mất đi chị Tỉnh chỉ còn 800 nghìn trong túi, 3 mẹ con côi cút sống dựa vào nhau trong căn nhà xiêu vẹo, lấy ánh sáng lọt qua mái ngói. Hai con nhà chị do không có điều kiện ăn uống đầy đủ, nay ốm mai đau "đi không nổi tôi cũng phải lê dậy tới bà con xóm giềng xin bát cơm cho con ăn", chị Tỉnh kể. Không làm được việc đồng áng nên có việc ở đâu chị cũng nhận làm thuê để kiếm tiền, tranh làm khi còn khỏe, không đôi chân phát sốt lại phải nằm liệt chưa biết lúc nào mới đi làm được.

Có thời điểm chị đi thông tâm sen, người ta trả 5.000 đồng một cân, mỗi ngày kiếm được 8.000-10.000 đồng mỗi ngày. Trong làng có nghề làm long nhãn Thái Lan, chị Tỉnh cũng hào hứng đèo 2 con đến lò làm từ lúc người ta chưa mở cửa. Mỗi ngày 3 mẹ con cũng kiếm được thu được 50-60 nghìn, tính ra cũng gấp 6 lần so với thông tâm sen.

Ông Nguyễn Xuân Mạnh, trưởng thôn Nội Lễ cho biết trên Vnexpress, ở xã này, hoàn cảnh của chị Tỉnh thuộc diện khó khăn nhất. Chính quyền địa phương luôn tạo mọi điều kiện cho mẹ con chị bớt khổ. Ngoài vừa đóng góp làm cho chị ngôi nhà này, chị Tỉnh cũng được hưởng vài trăm nghìn trợ cấp mẹ đơn thân nuôi con.

Mỹ Duyên