Lắp camera tại nhà trẻ là hình thức làm “tốt nước sơn”

Cập nhật: 06:00 | 04/12/2017
Thời gian vừa qua, hàng loạt vụ bạo hành trẻ em xảy tại các cơ sở giáo dục mầm non đã khiến người ta nảy sinh ý tưởng giám sát hoạt động nuôi dạy trẻ bằng camera. Nhưng camera sẽ chỉ cho chúng ta thấy những màn trình diễn mùi mẫn chứ không thể soi thấu tình cảm thật sự của các cô dành cho trẻ nhỏ.

Đề xuất lắp camera tại tất cả cơ sở mầm non trên địa bàn TP.HCM được khá nhiều phụ huynh ủng hộ. Họ cho rằng khi có camera rồi, con cái của họ sẽ được chăm sóc tốt hơn, hoặc ít nhất các bảo mẫu cũng không dám “thượng cẳng chân, hạ cẳng tay” với con cái họ. Quả là hàng trăm cặp mắt liên tục soi “nhất cử, nhất động” của các cô qua chiếc camera nhỏ xíu dính trên trần sẽ gây ra áp lực đáng kể.

Nhiều người cũng tin rằng khi có camera, họ sẽ hoàn toàn yên tâm, dù ở bất cứ đâu, bất cứ lúc nào cũng có thể nhìn ngắm con cái mình học tập. Hay khi con có dấu hiệu gì bất thường, họ cũng dễ dàng tìm ra nguyên nhân bằng cách tua lại hình ảnh.

Và họ đặt niềm tin vào những gì “mắt thấy” từ camera nhiều hơn là từ những người hàng ngày trực tiếp chăm sóc, dạy dỗ con mình.

lap camera tai nha tre la hinh thuc lam tot nuoc son
Áp lực của nghề nuôi dạy trẻ là vô cùng lớn. Ảnh minh họa.

Đúng là chiếc camera không biết nói dối, cũng không biết bao che, nhưng đồng thời nó cũng chỉ phản ánh được phần nổi của sự việc. Có những “góc khuất” nó không thể quét tới. Nói theo cách khác, hình ảnh, thông điệp mà các bậc phụ huynh được nhận qua camera là “nước sơn” chứ không phải “gỗ”.

Và nếu như cứ phụ thuộc vào camera thì khác gì chúng ta đang biến những cô bảo mẫu trở thành diễn viên. Trước máy quay, đương nhiên, các cô sẽ nhập vai yêu thương, ngọt ngào. Còn ở hậu trường hay những lúc không “bấm máy” thì ai mà biết được họ có thể làm những gì?

Khi có camera theo dõi, để không làm mếch lòng phụ huynh, chắc hẳn nhiều cô giáo sẽ không dám cư xử theo cái tâm và trách nhiệm của mình. Họ sẽ không dám mạnh dạn xử lý những tình huống sư phạm trước hàng trăm con mắt đang theo dõi, không dám uốn nắn trẻ vào khuôn khổ vì sợ bị quy chụp là hành hạ... họ sợ bị phán xét. Và cứ làm việc với nhiều nỗi sợ như thế, liệu họ còn tâm, còn sức để dành cho những "búp non trên cành"?

Suy cho cùng, nếu chỉ nhìn vào camera thì chúng ta chỉ thấy những cố gắng để đáp ứng sự hài lòng về hình thức của phụ huynh, chứ không thể thấy được cái tâm của các cô dành cho trẻ.

Mặt khác, dạy và học là một hoạt động tương tác nhạy cảm và tinh tế, việc này chỉ thực sự hiệu quả và có ảnh hưởng tích cực lâu dài nếu người trong cuộc có tâm và tự giác. Việc quy định hay giám sát bằng những hình thức cứng nhắc rất dễ trở thành con dao hai lưỡi. Ở mức độ phù hợp, nó sẽ giúp cho việc dạy - học hiệu quả hơn, nhưng nếu đi quá giới hạn, các giải pháp đó sẽ trở thành bóng ma áp lực khiến người bị giám sát luôn cảm thấy ngột ngạt, dồn nén và dẫn đến hành vi đối phó tiêu cực.

Cốt lõi của giáo dục là con người, chỉ có con người mới có thể khiến con người tốt đẹp hơn chứ không phải máy móc.

Trong đời sống, nếu chú ý quan sát và suy luận, ta sẽ nhận ra thái độ của người lớn đối với bọn trẻ phản ánh cách cư xử của bố mẹ chúng đối với họ. Tương tự, những trẻ nhỏ được cha mẹ cưng chiều, bênh vực đến mức hư đốn thường không được người ngoài thông cảm, yêu thương.

Thử thay đổi mặc cảm xấu bằng sự khoan dung. Thử đối xử với những cô giáo mầm non bằng sự chân tình và tin cậy, thì chẳng cần đến camera theo dõi, các cô giáo sẽ vẫn nhẹ nhàng, tận tụy với các con. Bởi chúng ta cho đi cái gì, ắt sẽ nhận về cái đó.

Bảo Trang