Phận đời tủi cực của cặp vợ chồng 5 lần mất con mong một lần có cái Tết trọn vẹn

Cập nhật: 14:55 | 08/01/2018
Đôi vợ chồng đã "thất thập cổ lai hy" không có nơi nương tựa đành dựa vào nhau mà sống qua ngày bằng nghề bán vé số. "Chúng tôi mà có Tết sao? Lâu lắm rồi mơ ước có một chỗ trang nghiêm để mời ông bà và 5 đứa con về sum họp ngày Tết nhưng rồi cũng chỉ là ước mơ", ông Tá nói.

Bà Dương Thị Trà, 70 tuổi, trong một lần bị đột quỵ không còn khả năng đi lại bằng chân mà phải di chuyển bằng tay. Còn ông là Hồ Đắc Tá, 76 tuổi, mang trong người căn bệnh phổi và hở van tim mấy năm nay. Hai ông bà quê ở Thừa Thiên - Huế vào Tp.HCM mưu sinh bằng nghề vé số.

Họ đang sống tại tầng 4 của lô 8, cư xá Thanh Đa (phường 27, quận Bình Thạnh, Tp.HCM). Hằng ngày, bà Trà lết khoảng 100 bậc cầu thang, leo lên chiếc xe lăn để đi bán vé số. Chỗ ở của hai ông bà hiện tại vốn là chỗ đổ rác nhờ một nhà hảo tâm mua lại sửa sang cho họ tá túc từ 10 năm trước. Căn phòng chỉ vỏn vẹn có 6m2, tận dụng được ban công nên cũng có nơi ăn ngủ. Bà con hàng xóm quanh khu này cho ông bà nhờ điện, nước không lấy tiền nên cũng đỡ vất vả.

phan doi tui cuc cua cap vo chong 5 lan mat con chua bao gio duoc huong mot cai tet tron ven
Hai mái đầu bạc bên nhau nương tựa vào nhau khi về già (ảnh Vietnamnet).

Những khó khăn của hai ông khi ở tuổi xế chiều mỗi ngày leo lên xuống hàng trăm bậc cầu thang có nề hà gì so với việc trăn trở làm sao để kiếm được tiền đủ sống qua ngày. Khi còn khỏe, họ vẫn đi lại được đến bán vé số nhưng lúc ốm đau bệnh tật phải nghỉ bán là không có tiền. Cũng nhờ có bảo hiểm y tế nếu không hai ông bà chẳng biết lấy tiền đâu chữa bệnh.

Ông Tá cho biết, trước đây vợ chồng ông có với nhau 5 người con trai, cả gia đình dắt díu nhau đi xây dựng vùng Kinh tế mới Đắk Mil (nay thuộc tỉnh Đắk Nông). Những năm đầu mới giải phóng, đất Tây Nguyên còn hoang vu, ông bà đã cùng với người dân khai hoang, lập nghiệp. Cuộc sống vất vả nơi rừng thiêng nước độc khiến cho 3 người con lần lượt qua đời vì bệnh sốt rét.

Bà Trà cho biết, lúc đó đường xá chưa có, giao thông không thuận lợi, ông bà phải cho con lên võng khiêng hàng chục km đường rừng mới đến được đường nhựa để lên xe đến bệnh viện tỉnh. Bà Trà vẫn day dứt trong lòng, chính sự chậm chễ khiến cho con bà không qua khỏi được bệnh sốt rét.

8 năm sau, cuộc sống quá khó khăn, không trụ được ở mảnh đất này, hai vợ chồng đưa con vào Tp.HCM kiếm kế sinh nhai. Thời gian đầu họ ta túc tại nhà để xe của lô 8. Ban ngày họ cùng các con túa đi khắp nơi kiếm ăn, cũng đủ sống qua ngày. Nhưng nỗi bất hạnh vẫn bủa vây họ khi chỉ vài tháng sau, một trong 2 đứa con còn lại mất vì bệnh ung thư máu.

phan doi tui cuc cua cap vo chong 5 lan mat con chua bao gio duoc huong mot cai tet tron ven
Sau một lần đột quỵ đôi chân bà Trà bị liệt, không còn đi lại được (ảnh Vietnamnet).
phan doi tui cuc cua cap vo chong 5 lan mat con chua bao gio duoc huong mot cai tet tron ven
Hằng ngày, bà mưu sinh bằng nghề bán vé số trên chiếc xe lăn (ảnh Vietnamnet).

Hy vọng của đôi vợ chồng dồn hết vào người con còn lại, sau khi lấy vợ và sinh được một cậu con trai, biến chứng sốt rét lấy đi mạng sống người con cuối cùng, người con dâu cũng mang theo con bỏ về quê ngoại.

Bà Trà sụt sùi: “Có ai mà bạc phận như chúng tôi không? 5 đứa con sinh ra nuôi lớn lên đều bỏ chúng tôi ra đi. Giờ đây, tuổi già không có nơi nương tựa chúng tôi đành phải dựa vào nhau mà sống”.

“Chúng tôi mà có Tết sao? Lâu lắm rồi mơ ước có một chỗ trang nghiêm để mời ông bà và 5 đứa con về sum họp ngày Tết nhưng rồi cũng chỉ là ước mơ. Giá mà đêm giao thừa có một lư hương tỏa khói bao trùm di ảnh người thân thì vui lắm", ông Tá cũng ngậm ngùi nói.

Mỗi ngày, bà Trà nhận 100 vé số, chia cho ông 15 vé bán đủ uống một ly cà phê sáng và vài điếu thuốc. 85 vé còn lại bà ngồi xe lăn đi bán vé từ sáng đến trưa. Trưa về, bà lại dừng xe ngay chân cầu thang rồi lại lết ngược lên tầng 4, tháo tấm lót mông và leo lên võng, ngả người đong đưa cho đỡ mệt. Còn ông nằm bên trong nói vọng ra: "Bà về rồi à? Ăn gì chưa?". Ngày nào cũng vậy, cả hai mang bệnh trong người nhưng không một người thân bên cạnh, tự chăm lo cho nhau từ miếng ăn đến giấc ngủ sống nốt những tháng ngày còn lại của cuộc đời.

Xem thêm:

phan doi tui cuc cua cap vo chong 5 lan mat con chua bao gio duoc huong mot cai tet tron ven Bà đồng nát trả lại vòng quý cho khách: Truyện 'ăn khế trả vàng' thời hiện tại

Bà Nguyễn Thị Hoa (sinh năm 1967, quê Ý Yên, Nam Định) hơn 10 năm bươn chải với nghề thu mua đồng nát không biết ...

phan doi tui cuc cua cap vo chong 5 lan mat con chua bao gio duoc huong mot cai tet tron ven Tô bún bò đầy ắp tình người của 'mẹ Cúc' với anh bán vé số cụt hai tay

Người phụ nữ đã ngoài 60 với mái tóc điểm bạc bón từng đũa bún vào miệng thanh niên trẻ, dáng người vạm vỡ, nhưng ...

phan doi tui cuc cua cap vo chong 5 lan mat con chua bao gio duoc huong mot cai tet tron ven Lời nhắn đầy hy vọng của ông bố ung thư giai đoạn cuối lần đầu bế con trai chào đời

Lấy vợ được 5 tháng, anh Nhật suy sụp khi phát hiện có khối u ở rốn gan, những cơn đau nhức hành hạ khiến ...

Mỹ Duyên